TÍN CHỈ CAC-BON VÀ MỘT SỐ VẤN ĐỀ PHÁP LÝ VỀ TÍN CHỈ CAC-BON

Việt Nam được coi là một tài khoản những quốc gia có tiềm năng lớn về nguồn cung cấp tín chỉ cac-bon. Theo dự phòng tính đối với riêng ngành nông nông nghiệp đã có thể đạt được 57 triệu tín chỉ cac-bon mỗi năm, tương đương 57 triệu tấn CO2 được hấp thụ.

1. Tín chỉ cac-bon là gì?

Căn cứ tại 35 Điều 3 Luật Bảo vệ môi trường 2020 quy định về tín chỉ cac-bon như sau:
Tín chỉ các-bon là bằng chứng có thể giao dịch thương mại và có thể cấp quyền phát một tấn khí carbon dioxide ( CO2) hoặc một lượng khí carbon dioxide (CO2) tương thích.

Mỗi tín hiệu chỉ Cac-bon đại diện cho một tấn khí thải cac-bon tương thích. Thông tin cac-bon tín chỉ thường được tạo ra thông qua hoạt động giảm khí thải cac-bon qua hoạt động bảo vệ rừng, sử dụng năng lượng tái tạo, đầu tư vào các dự án công nghệ nghệ sạch, giảm khí thải từ quá trình sản xuất công nghiệp.

Bên bờ đó, Luật Bảo vệ môi trường 2020 vẫn đề cập đến thị trường tín chỉ cac-bon và Nghị định số 06/2022/ND-CP quy định giảm phát khí nhà kính và bảo vệ tầng ô-zôn. Cũng giống như các tài sản khác, việc hiểu rõ bản chất pháp lý của các tín chỉ cac-bon là rất quan trọng để đánh giá và ghi nhận cách giao dịch, nhận dạng giao diện và những rủi ro do phát hiện sinh học giữa các bên trong. Bản chất pháp lý của tín chỉ cac-bon cũng ảnh hưởng đến các vấn đề về thuế và hoạt động chuyển nhượng có liên quan. Vì vậy cần phải có hệ thống nhất và nắm chắc bản chất pháp lý của tín chỉ cac-bon khi tham gia thị trường.

Tín chỉ cac-bon có thể được mua bán và giao dịch trên thị trường tài chính chính. Việc mua tín chỉ cac-bon có thể bù đắp, giảm thiểu hoặc trung hòa lượng khí thải cac-bon của họ, đóng góp giảm thiểu lượng khí cac-bon trên toàn cầu. Tín chỉ cac-bon không chỉ mang lại giảm khí thải cac-bon mà còn tạo cơ hội kinh doanh và tài chính để khuyến khích chuyển đổi sang hoạt động thân thiện với môi trường và cung cấp sự phát triển vững chắc.

2. Một số vấn đề về tín chỉ cac-bon

Thứ nhất, hiện nay chưa có cơ sở pháp lý nào xác nhận các tài sản đó là loại tài sản nào. Để có giá trị cho người nắm giữ, các tín chỉ phải được nhận và bảo vệ như một loại tài sản. Có nghĩa là, tín chỉ các-bon phải cung cấp cho chủ sở hữu các quyền sử dụng, sử dụng và định mức. Tại Việt Nam, Điều 105 Bộ luật Dân sự năm 2015 quy định, “tài sản là vật, tiền, giấy tờ có giá và quyền tài sản” và tài sản bao gồm “bất động sản và tài sản”. Theo các quy định từ Điều 110 đến Điều 114 Bộ luật Dân sự năm 2015, tín chỉ cac-bon không thể là vật. Tín chỉ các tài liệu không phải là tiền theo quy định của Luật Ngân hàng Nhà nước Việt Nam. Tín chỉ cac-bon cũng không phải là tờ báo có giá vì không đáp ứng tiêu chuẩn pháp luật về ngân hàng. Như vậy, nếu căn cứ theo luật hiện hành, các tín chỉ có thể tạm thời được phân loại là một tài sản có quyền, dưới dạng “quyền tài sản khác”.

Thứ hai, chưa có cơ sở pháp lý khẳng định các tín hiệu duy nhất là tài sản vô hình hay hữu hình. Mặc dù về chất, có thể được tìm thấy, các tín chỉ là thứ tuy có thể được sở hữu và mua bán nhưng không tồn tại vật chất nên giống như một loại tài sản vô hình. Cơ quan Thuế (IRS) đã đề cập đến bản chất của các tài khoản được phép gửi các sản phẩm được giao dịch trên Sàn giao dịch Khí hậu Châu Âu. Trong đó, IRS kết luận rằng, tín chỉ các sản phẩm vô hình là tài sản vô hình, được sử dụng trong thương mại hoặc kinh doanh.

Có thể thấy, hiện tại, trạng thái của các tín hiệu chỉ là mơ hồ và không chắc chắn. Thậm chí, một số vấn đề tranh luận chấp nhận trên thực tế nhưng cho rằng, tín chỉ các-bon chỉ là một quyền phát sinh từ hợp đồng. Do tình trạng mơ hồ của các tài khoản tín dụng chỉ các tài sản và chất tương tự như tài sản và hợp đồng của chúng, hãy giải quyết sự không chắc chắn về điều cần thiết này để tạo ra một hệ thống hiệu quả của lợi ích được bảo đảm trong các khoản tín chỉ cac-bon.

Thứ ba, an toàn trong cac-bon giao dịch tín hiệu. Các tín chỉ cac-bon có thể giao dịch được đồng nghĩa với công việc có quyền sở hữu hợp pháp và thực hiện chuyển giao cho bên khác. Nên nguy cơ gian lận không thể tránh khỏi đối với thị trường cac-bon, là rủi ro và mối quan tâm hàng đầu của các nhà giao dịch. Tuy nhiên, đây được cho là một loại tài sản vô hình nên sự tiếp quản trong vấn đề bảo mật còn nhiều rủi ro. Việc đảm bảo việc sở hữu với tại sản vô hình này vẫn chưa có sự chắc chắn.

Như vậy, tín chỉ các-bon là một giấy phép có thể giao dịch được, giấy phép này đại diện cho quyền thải ra một tấn carbon dioxide hoặc các khí nhà kính khác vào bầu khí quyển. Tín chỉ carbon được tạo ra và phát hành bởi cơ quan có thẩm quyền. Mục tiêu tổng thể của thị trường tín chỉ cac-bon là làm giảm lượng khí thải một cách hiệu quả về chi phí, thông qua việc tạo giấy phép và cho phép thương mại hóa loại giấy phép này. Tuy nhiên, để tạo ra một thị trường hoạt động hiệu quả thì các yếu tố của thị trường này phải được điều chỉnh bởi một chế độ pháp lý phù hợp và tương thích. Như với bất kỳ tài sản hoặc công cụ pháp lý nào, việc hiểu bản chất pháp lý của tín chỉ các-bon là rất quan trọng để đánh giá và kiểm soát cách chúng có thể được giao dịch và những rủi ro có thể xảy ra đối với các bên giao dịch. Bản chất pháp lý của tín chỉ các-bon cũng ảnh hưởng đến việc đánh thuế với các giao dịch mua bán loại tài sản này.

LegalTech

Để được tư vấn chi tiết xin vui lòng liên hệ:

LegalTech - Luôn vì bạn

Liên hệ – LegalTech

Điện thoại: 0936 554 127

Email: info@legaltech.vn